Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

Mạn mạn

Tôi là một người khá dễ rung động, để tôi có cảm tình với một ai đó không quá lâu, và tất nhiên để tôi mất cảm tình với ai đó cũng nhanh chóng không kém. Một người sống theo cảm tính, đó là chân dung thật nhất và đúng nhất về tôi.
Đôi lúc, tôi cảm thấy bất lực và ngán ngại cho mình.
Một người như tôi, vui thì vui, buồn thì buồn, cảm xúc đến và đi rất nhanh, chẳng mấy thứ còn đọng lại, thế nên tôi còn có thêm một khuyết điểm nữa, đó là rất hay quên.
Người lạc quan sẽ bảo tôi có lối sống đơn giản, đơn giản cho thanh thản cái đời.
Người bi quan sẽ bảo tôi có mới nới cũ, không có lập trường, hời hợt nông cạn.
Tôi ừ tất, vì đằng nào cũng chẳng sai.
Vậy có tốt không ư? Tôi... cũng chẳng biết nữa. Vì mọi điều đó cũng đến và đi rất nhanh, chẳng có mấy thứ còn đọng lại. Cười đấy, khóc đấy, rồi sẽ quên ngay đấy thôi.
Sống là để chết thôi mà.